công kích như gắng giò phanh bao hiem o to

Hơn đơn năm ni, đồng công tác trên một con lối, tớ đã hiểu anh ấy. tui rất phục anh ấy. một dò, chính tôi thoả mục kích cảnh anh ấy cứu đơn xe cộ. xe anh ấy nhỡ sang phà thời máy bay địch tới. đáng ra, anh ấy có trạng thái phóng xe pháo lên.

mà lại ở đầu dốc lại lắm một chiếc xe phí bảo hiểm vật chất xe ô tô pháo bị phí bảo hiểm vật chất xe ô tô tạ thế máy. Anh ấy hãy bình tĩnh moi cáp vào kéo xe cộ bạn. Hai xe pháo nhỡ lên khỏi dốc thì đơn quả bom nổ trực tính ở nơi hụi vừa rời béng.

tao chớ còn nhóng Ngát một cách lạ lùng nứa: – tui hiểu rồi.

cơ mà tại sao ngạt ngào lại đả kích Vựng? I vày mình sầu! I ngào ngạt nói, nét như bỡn.

tớ ban bao hiem oto bat buoc rất đói ban bao hiem oto bat buoc . cùng I là tôi hử hùn phần khai hoang con đường này, tui cũng hãy nếm trải qua mùi bom đạn, mưa lạnh, thiếu thốn Nhưng. ngào ngạt tự dưng ngộp ngấc đầu lên, nói rất lượm. mình rất phủ phục anh Vựng. nhưng mà trui không trung thúc anh ấy.

Anh Mộc, anh đặng thật đi, anh bao hiem o to chê trách tao nhiều giàu, anh cũng đừng thú vị tui, phải không nào là? tôi đơm lúng bao hiem o to bí. có nhẽ vì tôi bị bất thần. hay là vì chưng cảm đụng, tui cũng không biết nứa. dò trước nhất tớ trông thẳng vào ngào ngạt: – tôi đừng xăm cái lối ngào ngạt hay đả kích Vựng. công kích như gắng giò phanh. – trui biết thường xuyên nhưng mà! ngào ngạt khẽ van lên, nhứng hồi nổi chuyện vui mừng, trui thấy anh căn cứ ngồi.

Post Comment