Bộ ảnh kỷ yếu tái hiện lại những người lính trong chiến tranh

Nhưng A Páo vẫn không thay đổi ý kiến. Giàng không biết nên xử thế nào, quay sang hỏi nhỏ một người bạn:

–           Tại sao A Páo lại bỏ đi? Nó ghét gì ta?

–           Tôi biết rồi! Lỗ là tại Mùa A Ly đó! – bạn

đáp. ‘Giàng im lặng, nỗi buồn vì sắp mất một người bạn Chụp ảnh sản phẩm  tốt đè’trĩu lòng anh. Để an ủi Giàng, A Páo nói cứng.

–           Nhất định tôi sẽ trở lại! Hãy tin lời tôi!

Một tháng, rồi hai tháng… A Páo vẫn biệt tăm. Giàng tâm sự với người yốu.

–           Mình ơi, A Páo khỏng muốn gặp mặt ta nữa

rồi!

–           Không, em tin thế nào chàng chụp ảnh món ăn  cũng tới, – Mùa A Ly đáp.

–           Nó yêu em mà. Nó buồn vì không được emyêu.

–           Nhưng mình ôi, bông hoa không thể xé làmđôi!

–           Ta biết ơn tình yêu của em, nhưng ta không chụp ảnh gia đình  muốn làm bạn ta buồn nhiều.

–           Làm thế nàọ bây giờ?

–           Ta sợ nó sẽ rơi tay súng. Bộ đội đang cần nó tham gia đánh phỉ. Ta không giết được phỉ thì ta không giữ được tình yêu của em!

Mùa A Ly cụp đôi mắt đen láy xuống, giấu đi một nét buồn. Nàng hiểu, bọn phỉ có thể mò về tận bản cướp nàng đưa lên núi. Cả người yêu của nàng lẫn A Páo cũng sẽ phải chềt. Nàng sợ, không dám nghĩ tiếp nữa.

A Páo đã giữ lời cam kết với bạn. Anh phóng ngựa về bản của Giàng giữa lúc bà con đang mở hội ăn mừng cơm mới. Vó ngựa của anh đổ lại những dấu rất sâu dọc các nương dốc, nương bằng còn

Post Comment